Monthly Archives: July 2017

TIẾNG VỌNG ANH LINH

TIẾNG VỌNG ANH LINH
Thơ: Sam Sam
Ảnh minh họa : sưu tầm
Cơn mưa mùa tháng bẩy
Nơi nắng cháy xa trường
Có tiếng gọi thân thương
Trong đêm trường thao thức
Đậm chương dòng lịch sử
Chất chứa nỗi ưu tư
Ứa mắt tràn ký ức
Máu, lửa khói và hoa
Cầu siêu và giỗ trận
Thêm mấy nấm thân về
Góc núi và đáy khe
Cầu hồn về siêu thoát
Dù cốt hài tan nát
Theo bát ngát hồn bay
Đất Vị Xuyên đâu đây
Trên rừng cây, gốc cỏ
Còn hai nghìn lính đỏ
Hy sinh chưa có mộ
Bia đá chưa có tên
Người thân lặng bên thềm
Khóc đêm thâu cầu kính
Tiếng vọng của anh linh
Những thiên thần lính chiến
Trên mọi miền biên cương
Chiến trường xưa Đất Việt
Kết thành mây thành gió
Kết thành màu cờ đỏ
Thành hạt nhỏ phù sa
Thành tiếng hát quân ca
Giao hòa đầy sức mạnh
Khí phách như thần thánh
Sức mạnh của tương lai!!!

Học nói lời xin lỗi, Mang danh là công dân đất nước có ngàn năm văn hiến nhưng thật khó để chúng ta nói một lời…

Học nói lời xin lỗi
Mang danh là công dân đất nước có ngàn năm văn hiến nhưng thật khó để chúng ta nói một lời xin lỗi thật lòng, một lời xin lỗi đúng lúc, một lời xin lỗi khiêm nhường, một lời xin lỗi có văn hoá…
Không hiểu tại sao chúng ta rất khó khăn để có thể nhận trách nhiệm với những việc mình đã gây ra.
Từ thủa bé thơ khi vấp ngã đau khóc thì hành động thường thấy là ông bà cha mẹ lại cứ đổ lỗi cho việc xãy ra làm bé đau là do vật nào đó… Và cứ như vậy thay vì nhận lỗi chúng ta tìm cách đổ lỗi cho mọi sự vật có thể.
Đâu đó quanh đây, chúng ta vẫn thấy các chính khách nói những lời xin lỗi sáo rỗng, xin lỗi cho qua chuyện, xin lỗi để sau đó tiếp tục phạm lỗi để rồi xin lỗi và cuối cùng thì hoà cả làng. Tấm gương đó cứ tiếp tục soi rọi cho các thế hệ nối tiếp noi theo.
Một khi chúng ta chưa học được cách dám nhận trách nhiệm thì mọi lời xin lỗi cũng chỉ là sáo rỗng, hình thức, chỉ để là cho có như thế giới văn minh quanh ta.
Cuộc đời mỗi con người ai sẽ chẳng có một vài lần có lỗi với cha mẹ, thầy cô, anh em, vợ chồng, con cái, bạn bè, đồng nghiệp và với mọi người…
Liệu một lời xin lỗi chân thành với cuộc đời đã được chúng ta nói ra (?!)

__ ____ TÌNH BẠN, ( mời họa ), Đã mấy năm rồi kết bạn phây, Ngày trôi nghĩa ấy mãi dâng đầy, Trưa chờ xướng họa…

__ ____ TÌNH BẠN
( mời họa )
Đã mấy năm rồi kết bạn phây
Ngày trôi nghĩa ấy mãi dâng đầy
Trưa chờ xướng họa trao niềm mến
Tối hẹn vui đùa góp vận hay
Ngẫm lại thời gian hờ hững lướt
Nhìn qua khoảng cách dửng dưng bày
Tình tri kỷ vẫn hoài trân quý
Ước buổi tương phùng xiết chặt tay..
CHICHI
————– 4-7-2017
P/s: lâu lắm rồi ko tag thơ cho m.n.. nay nhân ngày( tình bạn) nên CK muốn gắn thẻ cho những người bạn lâu năm.. ai có cảm thấy phiền thì cho CK só rỳ nhen
❣❣❣❣❣
___TÌNH BẠN PHÂY___
Ước buổi tương phùng xiết chặt tay
Người nam kẻ bắc mến yêu bày
Trao từng kỉ niệm trao lời kết
Gửi những chân tình gửi ý hay
Vẫn hóng thời gian nhè nhẹ trải
Và nghe nỗi nhớ luyến lưu đầy
Ta mình hứa mãi như này nhé
Bạn hữu chân thành ở chốn phây.
___MT___ Minh Thắng

Continue reading

THẦY ĐI-VOA DẠY BIỆN CHỨNG PHÁP CHO XỨ VỊT GÀ (117), (Tiểu thuyết cập nhật Facebook), Paul Nguyễn Hoàng Đức, BIỆN…

THẦY ĐI-VOA DẠY BIỆN CHỨNG PHÁP CHO XỨ VỊT GÀ (117)
(Tiểu thuyết cập nhật Facebook)
Paul Nguyễn Hoàng Đức
BIỆN CHỨNG PHÁP HÊ-GHEN LÀ THA HÓA TỘT CÙNG CỦA NHÂN LOẠI
– Các trò thân mến, chúng ta đã từng khẳng định:
1- A = Phi A là tiền đề triết học bùng nổ nhất suốt lịch sử triết học. Đó là một tiền đề táo tợn, ngang tàng, hủy diệt chưa từng có chân lý A = A kinh điển của Aristote.
2- Nhưng chúng ta cũng tìm tòi và khẳng định: A = Phi A là tiền đề tâm lý muốn đổi mốt như thời trang, mà không hề chứa đựng bất cứ hạt nhân hay yếu tố khách quan khoa học nào!
3- Và hôm nay, chúng ta tiến tới khẳng định: A = Phi A là một tiền đề thoái hóa, ngông cuồng, và tàn lụi nhanh nhất trong lịch sử triết học.
Nào chúng ta hãy cùng đi vào chứng minh khẳng định thứ ba. Chữ “tha hóa” bị xem như thứ xuống cấp đồi trụy bậc nhất của con người. “Tha” là gì? Trong trường hợp “tha nhân” – đó là người khác. Trong trường hợp vật thể ‘tha vật” – là vật khác.
Khi người ta nói “tha hóa”, tức là nói kẻ đã bị biến thành người khác. Kẻ đó không còn là mình nữa, nó là tha hóa.
Một tấm bảng chỉ đường, xoay ngang, thay vì chi lái xe chạy đến đền thánh nó lại chỉ xuống vực, đó là sự tha hóa chết người!
Có một truyện ngắn của Nga, cô tình nhân kia cứ ôm chặt anh du kích, đến giờ anh hẹn đồng đội phải ra chân cầu dẫn đường cho họ. Cô tình nhân vặn lại kim đồng hồ, anh du kích ra muộn, và tất cả đồng đội của anh đã chết. Sự sai giờ đó là một “tha hóa”.
Người Việt viết “nói lời phải giữ lấy lời”, nếu sai hẹn, không giữ lời hứa, thì đó là một “tha hóa”.
Người Pháp có từ “Hẹn hò” là “Rendez – vous”, tức là: tôi mắc nợ phải trả cho anh và ngược lại. Hẹn nhau, nghĩa là có trách nhiệm phải “trả nhau”, chứ không phải hẹn xuông để không cần làm gì. Có những câu “lời nói đọi máu”, “lời nói như đinh đóng cột”, hay “một lời nặng tựa chín đỉnh”… nghĩa là ngay cả lời nói cũng không được phép tha hóa, chứ chưa nói đến một con người. Người quân tử thì lời trọng hậu như “vua không nói chơi”, còn kẻ tiểu nhân thì ăn nói tùy tiện, bạ gì nói nấy, bạ đâu hứa đấy.
Hê-ghen nói A = A là trống rỗng là áp đặt và không hề đúng. Trái lại ai cũng muốn được là mình, như một triết gia nói: “Người ta không bao giờ ngừng yêu mình, người ta chỉ chấp dứt tình yêu sai lầm về mình mà thôi!”
Chỉ khi tôi là tôi, thì mới có làng xóm tôi, quê hương tôi, tổ quốc tôi, thế giới tôi, rồi vũ trụ của tôi. Rồi sau đó là bố mẹ tôi, anh chị em tôi, người yêu tôi, vợ tôi, con tôi rồi cháu tôi… Nếu tôi không được là tôi, thì tất cả gia đình, vợ con, và tổ quốc tôi đều biến mất hay vô giá trị. Và lúc đó tôi chỉ là thứ tha hóa vô nghĩa mất dạng như A đã tan vào Phi A?!
Khi tôi bị trục xuất ra khỏi quê hương thì đó là đau khổ tủi nhục nhất mà người ta vẫn gọi là lưu đầy?!
Nhưng khi tôi bị trục xuất khỏi chính cái tôi của mình, cũng là bản ngã, để tôi là A phải là Phi A, thì đó là sự tha hóa lớn hơn và đau khổ hơn nhiều bị trục xuất khỏi quê hương. Vì tôi không được là tôi là một trục xuất mang tính hạt nhân. Một hạt cây luôn mọc mầm thành cây non, nhưng khi người ta đã nghiền nát hạt thì nó không thể lên mầm được.
Khi chủ nghĩa Mác áp dụng A = Phi A, thì cũng là lúc nó tha hóa cả thế giới với tốc độ chóng mặt. Tôi không còn là tôi đến mức, cái gì tốt đẹp của người khác thì nhận về mình; cái gì xấu xa của mình thì đổ cho đó là tàn dư của phong kiến thực dân, như nhà thơ Việt Phương viết:
Sức ta tăng bội phần khi ta say đến trở thành rất tỉnh
Ta đã có thể nói với quân thù những lời bình tĩnh:
“Tất cả những gì xấu xa của tao là thuộc về mày
Tất cả những gì tốt đẹp của mày là thuộc về tao”
Chính Hê-ghen nói “Cái gì có lý thì tồn tại”… cho nên phép biện chứng của ông, cũng như chủ nghĩa duy vật của Các-mác dựa căn bản trên phép biện chứng A = Phi A kéo dài chưa qua thế kỷ đã sụp đổ không còn mảnh giáp?!
(còn nữa)

TRẢ CHO EM, Ta phủi sạch tay trả nợ người, Tìm em trả nửa nụ xa xôi, Bên hàng dâm bụt lưa thưa đỏ, Gió hát tơ…

TRẢ CHO EM
Ta phủi sạch tay trả nợ người
Tìm em trả nửa nụ xa xôi
Bên hàng dâm bụt lưa thưa đỏ
Gió hát tơ duyên môi mỉm cười.
Trả lại cho em khúc quanh co
Bóng ai lẫn khuất sóng sương mờ
Hư ảo bờ môi dìu trăng lạnh
Bờ cỏ mấy lần hương gối mơ.
Xin trả cho em tóc sương mai
Hoa bưởi đung đưa lùa gió cài
Chim én đi về mùa thệ ước
Trả mắt mi đầy giọt nhớ ai.
Trả hết cho em,sao cứ còn
Lãi chồng thêm lãi nợ phấn son
Bán cả hồn trăng đêm lắng động
Giọt vùi gánh nước lẫn hoàng hôn.
.

NỬA ĐỜI TÔI

NỬA ĐỜI TÔI
Nửa đời hoang, nửa đời mơ
Nửa đời gom nắng dệt thơ, cất vàng
Nửa đời mây trắng lang thang
Nửa đời như kiếp dã tràng trắng tay!
Nửa đời lúc tỉnh, lúc say
Nửa đời gom nhặt mượn, vay kiếp người
Nửa đời cay đắng vẫn cười
Nửa đời còn lại vàng mười chưa tiêu
Nửa đời du lãng phiêu diêu
Nửa đời nguyên trái tim yêu hết mình
Nửa đời ngộ rõ phân minh
Nửa đời nguyên trái tim mình với thơ
Nửa đời khờ khạo ngu ngơ
Nửa đời muốn đốt trời thơ cháy mình!
ÁI NHÂN

GIỌT LANG THANG, Ta có nửa đêm để mà ru, Ru hờn trinh nữ hóa vọng phu, Ru duyên cò lả đôi cánh mượt, Chấp chới hồng…

GIỌT LANG THANG
Ta có nửa đêm để mà ru
Ru hờn trinh nữ hóa vọng phu
Ru duyên cò lả đôi cánh mượt
Chấp chới hồng hoang sương tắm thu.
Ta có nửa đêm để dại khờ
Một vì sao nhỏ gối chăn mơ
Rồi sao đi lạc thu lá rụng
Mười bảy trăng vàng mơ lạc mê.
Đường mê bờ cỏ bước chông chênh
Hương sả lùa chi tóc mơ màng
Ta níu tay trăng ôm người ngọc
Chạm môi thổn thức gió miên man.
Ta có nửa đêm sao chửa quên
Mắt môi ngày tháng đâu dễ tìm
Thương tím hoa mua đời lưu lạc
Bỏ kẻ hẹn thề giọt lang thang.
(TL rất thích thưởng thức ngày mới bằng đôi câu tình tứ,như để nhủ rằng mình đang sống,đang tươi …Khà khà)

SÓNG HỨA, Êm êm lăn giọt mềm, Đầu bờ môi em xinh, Chạm thêm hôn sóng bạc, Để anh biết tỏ tình

SÓNG HỨA
Êm êm lăn giọt mềm
Đầu bờ môi em xinh
Chạm thêm hôn sóng bạc
Để anh biết tỏ tình.
Thèm giọt thầm trời đất
Đêm thấp xuống đùa trăng
Sóng thương giờ khe khẽ
Đền trầm luân bến nàng.
Thương chẳng cùng thương nữa
Sóng anh cuốn cuồng si
Mai kia rồi mốt nọ
Bờ hoang vu còn gì.
Đành làm con sóng hứa
Oằn mê mải bờ xa
Đôi lần hờn bờ lở
Sóng xô vỗ ầm ầm.
Ngày xa bờ mặn chát
Sóng đâu biết tương tư
Bềnh bồng con sóng khát
Bờ ơi,sao ứa tình?

NẮM VẠT CÔ ĐƠN, Ta nghe lời thu, Gọi sương loang đôi bờ, Em về chưa, Để mắt chiều ngẩn ngơ

NẮM VẠT CÔ ĐƠN
Ta nghe lời thu
Gọi sương loang đôi bờ
Em về chưa
Để mắt chiều ngẩn ngơ.
Ta đợi em, u hoài cỏ úa
Như nắng khờ đếm lá ngây thơ
Nắng tô hồng một người áo lụa
Gió thương vàng lùa tóc thề bay.
Em về chưa,mưa đẫm giọt say
Bước lơ lửng ngại ngùng năm tháng
Em quên đến,rồi em không đến
Ta chờ chi hương lá môi thu.
Em về đi ,sương bạc mịt mù
Sương quay mặt bảo em mờ ảo
Gió lồng hú chạy theo níu áo
Ta vụng về nắm vạt cô đơn.